Hồ Xuân Đà: Người đàn bà viết văn bằng những xa xót…

Trần Giang Nam
Bởi Trần Giang Nam Tháng Tư 4, 2019 16:03

Hồ Xuân Đà: Người đàn bà viết văn bằng những xa xót…

Hẹn gặp cô một chiều cuối giêng, những cơn gió xuân dường như vẫn còn vương chút luyến tiếc. Chiều rải những vệt nắng vàng xuyên tán lá. Quán cà phê bờ sông quận 2, sóng nước gợn nhẹ, đám lục bình mãi miết phận đời thiên di. Câu chuyện của cô cũng bàng bạc một điệu buồn tênh như chiều cuối giêng.

Hồ Xuân Đà hay cười, có lẽ đó đã là một thói quen của cô giáo mầm non này, mỗi khi nhắc về cuộc đời mình. Từ cô gái làng khốn khó ngày đó, cho đến bà mẹ của hai đứa con hôm nay, là cả một quãng đời đằng đẵng những xa xót.

Khát Khao Về Một Thánh Đường

Hồ Xuân Đà mê văn chương từ hồi còn là cô bé trường làng. Hồi đó, nghèo và thiếu thốn đủ thứ, nhưng hễ cầm được trên tay một tờ báo hay quyển sách nào, là cô đọc ngấu nghiến. Với cô văn chương như một thánh đường đầy hấp lực và quyến dụ. Cũng chính từ buổi đầu đó, mà trong con tim bé nhỏ luôn khao khát được viết, được lưu lại vết tích của mình trên ngôi thánh đường cao vọng.

Ước mơ luôn biết thử thách lòng người, nhất là với những con người mà số phận đã đặt để chuyện viết lách như là duyên nghiệp.

Khát khao bỏng cháy, nhưng điều kiện không cho phép, Hồ Xuân Đà tạm cất ở một góc con tim. Cuộc mưu sinh run rủi cô đi một đoạn đời dài. Bươn chải và cô tự học lấy để trở thành cô giáo mầm non. Tiếng cười trẻ thơ như xua tan những gian lao và nhọc nhằn trong cô.

Đến khi đã làm bà mẹ của hai đứa trẻ, ngã rẽ định mệnh khiến cô dấn thân vào viết. Như cô nói, đó là duyên đã đến. Viết từ trên chiếc điện thoại mỗi khi mình rảnh rỗi.  Đó có thể là giây phút bất chợt đồng cảm với câu chuyện của người bạn mình, Hồ Xuân Đà ghi chú lại; cũng có khi là chuyện thiên hạ đồn rần trời của một buổi họp chợ mà cô vô tình ghé ngang và nghe thấy được. Cũng có khi, đó là từ chính những trải nghiệm của đời mình mà Hồ Xuân Đà viết ra.

Hồ Xuân Đà cứ lặng yên mà viết, bằng chính đam mê, bằng sự tích tụ nỗi niềm, bằng khao khát bừng cháy của một người đàn bà đã qua nhiều thác ghềnh gieo neo.

Với Hồ Xuân Đà: “Văn chương như một bức tranh của cuộc sống. Qua tác phẩm, người đọc và người viết cùng hòa chung nhịp đập của trái tim”

Tay Ngang Viết Và Cả Gan Xuất Bản

Ngoài ba mươi, Hồ Xuân Đà mới cầm bút. Như cô thừa nhận, văn chương của chính mình nó bản năng lắm, cứ như bản năng của người phụ nữ là biết yêu thương. Vậy nên, ở tập truyện ngắn đầu tay “Khát Khao Bình Yên”, vỏn vẹn chỉ 6 truyện ngắn, là một cuộc thử sức, tự mình cho mình sống trọn vẹn với đam mê. Dẫu còn đó nhiều sự trúc trắc trong cấu tứ hay bố cục chưa chặt chẽ, nhưng vẫn ghi nhận sự cháy bỏng trong hình ảnh người phụ nữ kiên trường và dám đương đầu với thử thách.

Dường như đâu đó trong tác phẩm đầu tay của chị, một chút dáng dấp chính mình, được khắc họ rõ nét trong cách xây dựng tính cách nhân vật của chị. Bộc trực, khẳng khái nhưng cũng dịu dàng và bao dung. Cách chị xử lý các thắt mở cốt truyện mang đậm tính nhân văn.
“Má ơi, con nói thật là con còn thương con má. Con còn muốn tha thiết xây dựng tương lai cho cháu nội má. Má còn sống với nhà con bao nhiêu năm nữa, nhưng người sống với chồng con là con đây. Vậy má muốn con nói hay con im lặng?”

Nỗi lòng của người phụ nữ đối diện với mẹ chồng trong truyện “Ngoại Tình” mang đầy nỗi uẩn ức nhưng cũng đầy sự bao dung. Ngay cả trong nỗi đau phản bội, người phụ nữ vẫn luôn nhìn thật sâu về tương lai cho cả gia đình. Âu đó cũng là tính cách đôn hậu vốn dĩ bao đời nay của phụ nữ Việt Nam.

Tay ngang là thế, cả gan là thế, nhưng kết quả phản hồi từ độc giả mới là thước đo chính xác văn chương của Hồ Xuân Đà. Và như một duyên lành, Hồ Xuân Đà được chấp nhận bằng chính những lời khen của bạn viết lẫn bạn đọc khắp nơi.

Bình Yên Từ Văn Chương

Đến nay, Hồ Xuân Đà đã có thêm 2 tập sách nữa cho riêng mình là “Trăng Mười Sáu”, và “Mùa Xuân Phía Trước”. Ngay cả chính những người thân gần với chị, cũng khá bất ngờ trước sức viết dạt dào của chị. Nhưng như chị nói, một khi đã sống trọn vẹn vói đam mê, và đã thỏa chí với khát khao thì lại càng nhìn thấy trách nhiệm lớn lao của mình với nó.

Ước mơ trở thành Nhà Văn thưở xưa của cô nhỏ trường làng nay đã thành sự thực. Tháng 2/2019, Hồ Xuân Đà đã được kết nạp vào Hội Nhà Văn TPHCM. Đặt chân vào ngôi thánh đường cao vọng này, Hồ Xuân Đà như cá gặp nước, chị giao lưu được thêm nhiều bạn văn, tìm kiếm những niềm vui sau trang viết.

Hồ Xuân Đà vẫn giữ nguyên nụ cười hào sảng như bản tính vốn dĩ căn cơ của người Sài Gòn. Suốt buổi chuyện trò, cô cứ điềm nhiên mà kể những chặng đường đầy thử thách khi đến với văn chương,  bình thản mà giải quyết những khó khăn đó một cách nhẹ tênh. Với cô, mọi con đường dẫn đến thành công đều phải trải qua trăm ngàn thử thách, miễn lòng mình giữ vững một niềm tin vào thành công, thì ắt hẳn sẽ có một ngày mình đi đến tận cùng.

Còn nhiều lắm những câu chuyện đời, chuyện nghề, chuyện viết lách mà cô chia sẻ. Nhưng từ trong gương mặt ánh ngời niềm lạc quan đó, cô như rủ bỏ mọi muộn phiền của quá khứ đớn đau. Với cô, cuộc đời đã may mắn, gieo duyên cho cô chạm ngõ văn chương, để rồi từ đó, cô tìm thấy sự bình yên.

ĐỒNG BẰNG/Hotnew.vn

Thiết kế: Trần Giang Nam

 

Trần Giang Nam
Bởi Trần Giang Nam Tháng Tư 4, 2019 16:03

Tin liên quan