Kết nối với Hotnew tại

Sự kiện

Nguyễn Hữu Trung – Ngã vào thơ từ những bọt đắng lang thang

Xuất bản

vào ngày

Tôi gặp Nguyễn Hữu Trung vào một buổi nắng dịu nhẹ, trời Sài Gòn hôm ấy ngọt màu hổ phách. Trung hiền, hay cười, lời đậm chất miền Tây sông nước, như vốn dĩ bao anh chàng từ miệt bưng biền, luôn giữ cái hồn chân phương trong tính cách. Trung hiện là giáo viên của một trường THCS huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp. Xem thơ như một cuộc dạo chơi cứu rỗi những lần mình vụn vỡ tâm hồn. Thế nhưng, Nguyễn Hữu Trung ngã vào thơ hồi nào chẳng hay. Cứ thế, thơ tuôn theo bao nỗi đời, gom lại vừa vặn trong tập đầu tay “Một Kiểu Kết Khác”.

Có thể nói thơ Trung lạ nhất, và đậm chất riêng biệt so với những giọng thơ của vùng sóng nước Cửu Long. Với những bạn yêu thơ, quen mặt các tên tuổi làng thơ của miền Tây Nam Bộ, quen luôn cái nết thơ ngọt ngào như phù sa uốn lượn khắp đồng bưng, quen luôn cái tứ thơ phồn hậu giàu nhân nghĩa, thì đọc thơ Nguyễn Hữu Trung sẽ bị dội ngược bởi sự độc đáo, mới lạ và rất khác.

Chọn cho mình một lối viết trưng trổ ngôn ngữ, sử dụng tính đa nghĩa của câu chữ kết tầng cho bài thơ. Chính vì vậy, thơ Trung kén bạn đọc, khiến người mới để ý vài câu chữ thoạt đầu, sẽ khó chịu vì sự trúc trắc đó. Nhưng với văn chương, mọi con đường khám phá đều đáng trân quý. Đôi khi có những bài thơ vượt một chặng thời gian mới thẩm thấu vào lòng bạn đọc. Lắm lúc, chúng ta kì công mà lần giở từng câu chữ của một bài thơ, mới ngộ ra ý tứ mà tác giả gởi gắm vào đó. Ấy cũng chính là lúc chúng ta cảm và thấu được thơ.

Suy cho cùng, thơ chính là tiếng lòng cất lên của một con người, mang cá tính riêng biệt, góp vào không gian văn chương một nét chấm phá độc đáo nhưng chắc chắn cần thiết, để văn chương lúc nào cũng mới mẻ, bắt kịp xu hướng hiện đại và tư duy đúng thời.

Một lớp thế hệ tác giả mới, phá bỏ rào cản của nhịp, vần, điệu để cho ra đời một thể loại thơ cách tân đầy táo bạo. Táo tợn trong ý tứ và bạo dạn trong ngôn ngữ. Có thể nói Nguyễn Hữu Trung thuộc thế hệ này.

Sự trúc trắc mà Trung đem đến cũng là cái gây hấn với tâm trí bạn đọc. Kiểu như Trung gieo vào lòng bạn đọc một sự tò mò kích thích bằng hàng loạt ngôn từ đè nén, bằng rất nhiều hình ảnh đan xen. Trung nhồi cho bài thơ mình một sự rối rắm, Trung tạo một cái vòng tròn quẩn quanh với thơ. Trung khiến bạn đọc quay cuồng với mớ bòng bong chữ nghĩa, thế rồi cuối cùng, Trung kết thúc bài thơ bằng một đôi câu gọn bâng. Lắm lúc đọc thơ Trung hụt hẫng. Nhưng, cái hụt hẫng Trung đem lại khiến chúng ta không thôi suy nghĩ về cái nhìn của người trẻ vào hiện thực xã hội, về con người, và nhân tình thế thái nhởn nha hằng ngày mà chúng ta gặp. Lắm lúc, từ trong thơ, ý niệm về tính dục được khắc họa một cách khéo léo và tinh tế vô cùng.

Khác xa với vẻ bề ngoài chân chất, ánh mặt hiền hòa, giọng nói nhỏ nhẹ của ông thầy giáo làng, là những câu chữ chòng chành trọ trẹ, là những bứt phá trong thơ mới, là những khắc họa rõ nét nhất của một thế hệ trẻ trước sự phát triển của xã hội, của thời đại 4.0.

Nói về thơ của Nguyễn Hữu Trung, nhà thơ Nguyễn Thánh Ngã nhận xét: “Thơ anh là nguồn cảm quan tích hợp về đời sống. Với cường độ tương hỗ trong dạng thức hiện đại, thơ anh tung tẩy và chấp cánh cho những ước mơ làm mới hình hài, đem lại nhiều cảm hứng cho trường liên tưởng mới…”

Quả thật, khi bắt đầu nói về thơ với Trung, tôi cảm nhận anh chàng như một cuộc lột xác hoàn toàn tính cách. Sôi nổi, đầy nhiệt huyết, liếng thoắng với những khát khao chinh phục điều mới lạ của thơ. Không đi theo lối mòn nào hết, Trung tự khám phá một con đường riêng, một con đường đầy gieo neo và cháy hết mình cho sự khác biệt mình tạo nên. Đích đến của Trung sẽ còn xa và chắc chắn là những ngày dài, rút ruột với cái đam mê đầy chông gai này, nhưng Trung vẫn cười, viết là viết, viết chỉ vì mình muốn, như một phần trong cuộc đời này, giản đơn nghĩ vậy thì mình sẽ đi đường dài với thơ.

Thơ, chẳng thể là một cuộc dạo chơi cho bất cứ một gã lãng mạn nào hết. Thơ chắc chắn phải là một quãng đường đăng đẳng những bước chân không sờn chí, không nao núng. Tự trong chính con tim mình, nếu chẳng yêu thơ, thì làm sao người đọc có thể yêu thơ mình.

Chỉ một lần ngã vào thơ từ những bọt đắng lang thang trong miền xa xót của đời mình, Nguyễn Hữu Trung coi như là một lần gá nghĩa đầy duyên lành với thơ. Thơ như hơi thở, như một phần nuôi dưỡng tâm hồn, để sống trọn vẹn với cuộc đời mình.

Chúng tôi ngồi với nhau buổi hôm ấy, nói nhiều, cười nhiều, nhưng cũng có lúc không gian lắng xuống một nốt trầm. Ấy là khi chúng tôi nói về cơm áo gạo tiền chẳng thể đùa với khách thơ. Trung nghĩ ngợi hồi lâu rồi lại cười. Nụ cười vẫn cứ hiền như trăm nụ cười mà tôi từng thấy khi nhìn Trung. Nụ cười thay cho câu trả lời. Đôi khi, có những thứ trong cuộc đời này, làm sao mình toan tính, làm sao mình chu toàn, chẳng thể cân đó đong đếm được mất thiệt hơn, nhất là với văn chương. Là duyên, là nghiệp, hay là cái đam mê của chính mình, âu cũng là một phần phước của đời mình có được. Lời Trung nhẹ tênh theo gió, quyện vào mấy tán lá me, bay lơ lững giữa trời Sài Gòn. Chúng tôi ngồi nhìn bao người qua lại giữa Đường Sách, nhìn nhau gật gù, cũng may, giữa náo động xô bồ của cuộc đời  này, còn nhiều lắm những bạn đọc để văn chương luôn hiện hữu trong cõi nhân sinh này.

Chia tay Trung, người lên xe về lại miệt bưng biền, kẻ vẫn loay hoay giữa Sài Thành. Câu chuyện về một chàng trai chọn lối đi khác biệt cho thơ vẫn nằm gọn trong nghĩ suy của tôi, gió chẳng thể thổi đi, mây chẳng thể bay đi, vì với Nguyễn Hữu Trung, luôn luôn có “Một kiểu kết khác” cho mọi sự trên đời này.

Một số bài thơ hay của Nguyễn Hữu Trung:

TẠO HÓA

đêm đâm chồi

phiến lạc nở ra chập chùng gấp gáp

trèo lên đỉnh

gặp mưa

hỏi nẻo nào về bản năng

cảm thể cởi nõn nhòa điệu vũ

trơn lành

quấp vào trăng cơn hoang rũ mình tới lượt

khuy cuối bứt bình minh

khan cuộc giao ban

phóng từng con nắng vào trong bữa điểm tâm

mầm sống tượng hình

kiến lập đôi môi của gió vụng trộm luồng sinh tử

xong một nghĩa vụ khứ hồi

dậy thỏa mê hoang…

Ngụ ngôn bút chì

tôi vót chiếc bút chì
cũng xúng xính vào mùa trời trùng màu tối
bật gót trở về bản thảo
búp tay vừa ráo cơn ngái ngủ
không còn xa lạ nữa đâu
cuối cùng bậu cửa thở hen điệu đùa
vẽ gì trong lòng ngòi chiếc bút màu tối
nhọn bản thể cuộn mình
tả vị ngọt cuối đầu lưỡi
chấp chới ban ngày cơn mộng du
sợ đêm?
vẽ bàn chân tôi
giậm cũ trong chính căn phòng
cái cốc va nhau
tràn giọt thánh
chóp đêm con cú hùa kinh dị
không bằng tôi với tôi
khoanh tay
đi đâu về
có uống hết căn bệnh khi gió chuyển dạ
khan cuộc gọi
hỏi liên tục… bóng mình?

Câu hỏi thanh xuân

thời gian chỉ còn…
lặng thinh
tôi bước qua nụ cười của mình
nhăn nhúm tuổi ba mươi
có lẽ sự hồi sinh chỉ tượng hình trong tưởng tượng
như loài thủy sinh sống trong nước được cắt đi phần ngọn
phần còn lại của tương lai bộ rễ đâm tua

tôi ôm bốn mươi
cái ngọn của cuộc đời có ngon tơ
những gì đã sót lại như lời hứa được bệt ngồi nhắm hương bia
bị hoàng hôn ghì chặt
tôi phải trở về đúng lứa của trưởng thành
câu hỏi thanh xuân còn dấu móc xanh rêu

Bài, ảnh: ĐỒNG BẰNG

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisement

Lịch

Tháng Một 2020
HBTNSBC
« Th12  
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031