Nguyễn Thị Vân: Muốn được về học lại với thầy một tiết

Cao Thanh Hân
Bởi Cao Thanh Hân Tháng Mười Một 29, 2018 15:28

MUỐN ĐƯỢC VỀ HỌC LẠI VỚI THẦY MỘT TIẾT

Chiều dần buông xuống cảnh vật dễ khiến cho tâm hồn con người xáo động, nhớ nhung mông lung một điều gì đó. Buổi hoàng hôn chưa kịp ngắm thì trời đổ mưa. Cái nắng bỏng rát miền Nam đã được cơn mưa bất chợt xoa dịu. Bỗng chốc chênh chao nhớ… Lời đầu tiên thầy dạy, “Nếu bạn đã bỏ lỡ một ánh bình minh thì đừng để lỡ buổi hoàng hôn”. Chiều nay bầu trời không đẹp như đã từng ngắm cùng thầy, thầy ơi!

Biết đến bút danh Trương Vũ Thiên An qua một truyện ngắn rất tâm đắc từ lớp 9, đến khi vào học trường THPT chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm của tỉnh thì con được gặp thầy. Là một trong những thành viên của đội tuyển thi học sinh giỏi nên con được học thầy ngay từ giữa năm lớp 10. Ấn tượng của con lúc ấy là câu nói “không can chi” của thầy mỗi khi tụi con làm bài không đạt yêu cầu. Để rồi từ một lúc nào vô hình con không nhận ra bản thân hay thốt lên câu ấy với chính mình mỗi khi gặp khó khăn. Mùa Olympic năm đó, thầy đưa đội tuyển  sáu đứa tụi con vào Cần Thơ thi thố cùng người ta. Cả trường bảy khối chuyên chỉ mỗi chuyên Văn của mình không có giải. Và trên suốt chặng đường về lại đất Quảng, con đã thấy thầy âm thầm lặng lẽ khóc. Tuy giọt nước mắt không rơi trên khuôn mặt thân thương ấy, nhưng có lẽ nỗi đau của thầy chẳng ít hơn tụi con là bao. Cũng giống như một người cha, có ai có thể không buồn khi những đứa con của mình thất bại? Nghe thầy bảo “Thầy không trách tụi con đâu. Thầy thương tụi con lắm” mà con thấy sao có lỗi. Bởi những chiếc huy chương ấy không chỉ đem lại vinh dự cho tụi con mà còn cho cả thầy – tổ trưởng tổ Ngữ Văn của một trường chuyên của tỉnh. Rồi thầy biết trả lời sao đây với những thầy cô ở trường?

 

Mười bảy tuổi, con gặp một cú sốc đầu đời. Trong một kì thi quan trọng mà con đã đặt vào đó tất cả kì vọng, niềm tin và khả năng, con trượt. Chưa bao giờ con đối mặt với thất bại bằng một cảm giác suy sụp như thế, dù trước đây không ít lần con không đạt được điều con muốn. Thầy đã cùng cô chủ nhiệm bên cạnh con. Người ta bảo cha thì thường ít nói hơn mẹ. Thầy cũng thế, không an ủi con nhiều. Nhưng nụ cười của thầy vào cái ngày con lại đến học lớp Bồi dưỡng đã là một sự động viên lớn dành cho con. Cô chủ nhiệm kể thầy đã rất vui vì con không bỏ cuộc. Thật ra lúc ấy con đã muốn dừng lại rồi thầy ơi. Bởi con sợ như lời Nguyễn Bính: “Ai bảo dính vào duyên bút mực. Suốt đời mang lấy số long đong”. Nhưng có lẽ cái duyên giữa con và văn chương chưa dứt. Chỉ cần học với thầy một tiết thôi, cũng đủ để niềm đam mê trong con trỗi dậy. Nhiệt huyết trong thầy cứ cháy mạnh mẽ đã truyền “lửa” sang con. Cứ mỗi tiết Nghị luận xã hội, thầy lại dạy về những thành công thất bại trong đời, về việc “chọn đường đi chẳng ai dừng ở giữa”. Bao giờ thầy cũng hướng ánh mắt về phía con thật lâu trong khi giảng như một lời nhắc nhở ngầm. Khi con nói tiếng cảm ơn thầy thì thầy ngắn gọn: “Thầy tin con.” Có lẽ niềm tin ấy cả đời con không dám phũ bỏ bởi đơn giản, con biết con cần bước tiếp.

Thế rồi mùa thu cuối của đời học sinh cũng đến. Thầy đã chính thức dạy lớp con chứ không còn là những buổi Bồi dưỡng. Thầy nghiêm khắc và yêu cầu rất cao. Không tiết học nào là lớp con không nóng lên tận 40 độ C với những câu đại loại như “Thầy cho các con hai phút để suy nghĩ”. Hầu như ba mươi hai cô bé tụi con chẳng thiếu đứa nào không bị thầy la. Thầy lớn tiếng đó rồi thầy lại nhỏ nhẹ: “Thầy xin lỗi, thầy hơi nóng tính. Thầy chấp nhận bị tụi con ghét, miễn sao các con đậu đại học cho thầy.” Thầy ơi, chúng con còn khờ dại lắm, nhưng chắc hẳn không đứa nào thiếu suy nghĩ đến nỗi trách những lời la mắng của thầy. Có những bài học thầy dạy mà không quyển Sách giáo khoa nào ghi lại. Về những cách ứng xử như thế nào để phù hợp với hai chữ “con gái”, ăn uống nói năng như thế nào,… Thầy bảo con gái sinh ra vốn đã chịu nhiều thiệt thòi, nên các con phải tự yêu thương bản thân trước đã. Thầy rèn cho tụi con tính tự tin, thà nói sai một cách tự tin còn hơn nói đúng mà rụt rè. Thầy nhắc nhở tụi con, đôi khi sống ở đời cần làm một cái giá đèn để bạn bè, người khác tỏa sáng. Rồi một lúc nào đó giá trị của mình sẽ được khẳng định, không cần tranh giành khoe khoang. Làm một nốt trầm trong bản đàn cũng có cái hay của nó có phải không thầy? Thầy khuyên là đừng để cuộc đời mình giống như con chuồn chuồn, đậu tại một chỗ, bay lượn vòng rồi lại quay về đậu đúng chỗ cũ. Cuộc sống như vậy tẻ nhạt vô vị lắm. Con nhớ những lúc thầy giận lớp là học mà sao quá im lặng, không phát biểu, cũng không hỏi. Con nhớ những lúc con đứng trước lớp tranh luận với thầy về một vấn đề gì đó của bài học. Trong lớp, dường như chỉ có con “cả gan” dám làm cái việc ấy. Con nhớ giọng giảng bài ấm và rõ. Nhớ tất cả, thầy ơi… Những buổi thầy trò ngồi tâm sự, thầy đã kể con nghe về thời trẻ của thầy. Về cái ước muốn được đứng trên bục giảng đã thôi thúc thầy từ khi còn rất nhỏ. Về năm cuối cấp thầy đã tự nguyện giảng bài cho các bạn học yếu học để thi tốt nghiệp. Có một thời gian thầy được làm ở Sở Giáo dục của tỉnh. Nếu là người khác chắc họ sẽ vui lắm. Nhưng thầy thì lại đùa là lúc đó “thầy mất…dạy” bằng một giọng rất buồn. Có lẽ với thầy việc ở một chức vị cao, nhiều tiền hơn không làm thầy thấy hạnh phúc bằng việc hằng ngày làm bạn với bảng đen phấn trắng. Yêu nghề, không chỉ riêng thầy. Nhưng mấy ai sống chết với nghề được như thầy? Mấy ai yêu thương học sinh như thầy? Nhiều người chọn nghề dạy học chỉ vì nghĩ nghề này nhàn hạ. Một đứa học trò lóng ngóng nông nổi như con còn chưa hiểu hết sự thiêng liêng cao quý của hai từ “trồng người”. Thế nhưng con có lúc con thấy sao thầy khổ. Yêu nghề quá thành thử thầy luôn làm mình bận rộn. Sách giáo khoa bao năm mới đổi một lần, mà kiến thức thầy dạy mỗi ngày cứ như tin tức thời sự. Cứ có cách phân tích, đoạn bình luận nào đó hay và mới thầy đều tìm cho tụi con đọc. Vì phải thi học sinh giỏi nên có những tác phẩm văn học con được học cũng cả chục lần. Vậy mà không lần nào học thầy con thấy chán hay buồn ngủ như ấn tượng của mọi đứa học trò về môn Văn. Nhìn màu tóc thầy gần trùng với màu bụi phấn, một lần con hỏi: “Thầy còn dạy được bao nhiêu năm nữa thầy?” Thầy trả lời mà sao giọng nghe lạ lạ. Dường như còn được đứng trên bục giảng bảy năm với thầy là quá ngắn. Sẽ là thiếu may mắn lắm đây cho những đứa em chuyên Văn ở tỉnh ta thua con tám tuổi. Bởi con nghĩ, ai cũng cần có một người thầy như thầy trong đời.

 Kỉ niệm, khi đã được gọi bằng cái tên ấy thì tất cả đã thuộc về quá khứ. Con vội vàng tìm về kí ức, chợt nhận ra tất cả đã xa. Đông về nơi xứ người với từng cơn gió hanh hao và những cơn mưa nặng hạt. Qua mất rồi hai mùa mưa nắng thầy trò cùng đến trường. Mà sao lòng người cứ tiếc hoài không thôi một dáng hình quen thuộc đứng trên bục giảng hôm nào. Quê mình lúc này đang vào mùa lạnh. Bệnh gút của thầy có tái phát không hả thầy? Những đứa em khóa dưới có đủ tinh tế nhạy cảm nhận ra dù thầy đau nhưng vẫn đến lớp bằng tất cả sự nhiệt tình. Biết bao dấu yêu lặng thầm thầy trao đi suốt cuộc đời nhà giáo, liệu chăng những đứa học trò thấu hiểu và nhớ về? Hay chỉ là những lời chúc sáo rỗng và món quà vô tri mỗi độ 20/11. Con biết thầy từng chua xót nhiều lắm khi có đứa trò cũ ngay cả tên thầy cũng viết nhầm. Tha lỗi cho những người đã sang sông như tụi con thầy nhé. Như một lẽ hiển nhiên, chẳng ai có thể lội ngược dòng quay về làm trò ngoan của thầy được. Có chăng sự biết ơn vô vàn thì cũng bị cuốn trôi theo những toan tính hối hả của cuộc sống thường nhật. Chỉ có thể cố gắng sống thật tốt thay cho lời cảm ơn mà không ít đứa trong tụi con chẳng bao giờ dám nói ra.

Dẫu biết không thể, nhưng, thầy ơi! Đứa học trò này ngàn lần muốn được về học lại với thầy một tiết….

Tác giả dự thi: NY AN – NGUYỄN THỊ VÂN

Cao Thanh Hân
Bởi Cao Thanh Hân Tháng Mười Một 29, 2018 15:28

Tin liên quan

Tin cùng chuyên mục