Kết nối với Hotnew tại

Sự kiện

Trúc Thiên bắt Trend cùng tập truyện mới “Mình gọi nhau là cưng”

Xuất bản

vào ngày

Sáng 17/11/2019, NXB Văn Hóa Văn Nghệ TP.HCM đã tổ chức buổi ra mắt sách “Mình gọi nhau là cưng” của tác giả trẻ Trúc Thiên với talkshow chủ đề: “Giữ tiếng cưng trên từng năm tháng” tại sân khấu chính Đường sách TP.HCM.

Trúc Thiên có tên thật là Tống Phước Bảo, thuộc thế hệ viết 8x. Tháng 10.2019, cuộc thi truyện ngắn “Một nửa làm đầy thế giới” do nhà văn Nguyễn Ngọc Tư và NXB Văn hóa – Văn nghệ TP.HCM tổ chức đã tìm được người chiến thắng sau 8 tháng phát động là tác giả Tống Phước Bảo (Trúc Thiên) với truyện ngắn “Tràng Phan”. Trước đó, Trúc Thiên cũng đã đoạt giải thưởng Khuyến Khích, của cuộc thi truyện ngắn viết về đề tài người lao động, do báo Người Lao Động tổ chức vào tháng 8.2019.

Trúc Thiên cũng là cây bút truyện ngắn quen thuộc của nhiều tờ báo như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Nhân Dân, Người Lao Động Phụ nữ TP.HCM… Trước đó, tác giả từng xuất bản tập truyện ngắn Cả một trời thương. Nhân vật trong tác phẩm của Trúc Thiên đa phần là những người mẹ, người chị, phận đời trắc trở mà lúc nào cũng bao dung, hồn hậu, và xem giá trị gia đình là nền tảng cốt lõi.

Đến với văn chương từ khi còn rất trẻ rồi tạm gác giấc mộng ấy để bôn ba đường đời vì cuộc mưu sinh cơm áo gạo tiền, nhưng tình yêu dành cho văn học vẫn là dòng chảy không dứt trong lòng Trúc Thiên. Những tác phẩm cũng như thành tựu văn học sẽ là nguồn động viên hết sức ý nghĩa cho anh trên đường trở lại với giấc mơ nhiệt huyết thời trẻ.

Ở tập truyện ngắn cá nhân thứ 2 này,“Mình gọi nhau là cưng” với 15 lát cắt số phận mang hơi thở hiện đại xoay quanh chủ đề tình yêu. Xuyên suốt tập sách, người đọc như được hòa mình, được sống trong không gian thấm đẫm tình người qua từng áng văn ấn tượng như:  Hạt thương nảy mầm; Duyên lãnh; Bữa trà cuối năm; Người biết thương người; Đàn ông, đàn bà, trà và cà phê; Ngày đất xanh lành; Thất tình, hãy đến yêu tôi; Mình thương nhau đi; Mình gọi nhau là cưng…

Độc giả sẽ tìm thấy những mảnh tình vừa sâu lắng vừa khuấy động theo diễn tiến của tình yêu được tác giả Trúc Thiên khéo léo cài đặt tinh tế qua từng câu chữ nhẹ nhàng như nói hộ tâm tình của nhân vật. Với truyện Hạt thương nảy mầm, cái tình được gieo và không ngừng nuôi dưỡng hy vọng Cứ gieo thật nhiều giống tốt trên quãng đường mình đi qua. Rồi ắt có ngày, từ đó hạt thương sẽ nảy mầm. Chỉ khi con người ta biết thương nhau mà sống. Mọi điều trong cuộc đời này mới nhẹ như không”. Có những người dưng nước lã, thương cảm và cứu lấy đời nhau mà không toan tính, tình thương cứ thế lớn dần thành tình yêu tự khi nào không biết. Giờ họ là người nhà, là mái ấm của đời nhau.

“Mình gọi nhau là cưng” xóa đi những rào cản trong lối suy nghĩ hay quan niệm lạc hậu trong tình yêu. Tuổi biết yêu đâu chỉ dành cho những chàng trai cô gái mới lớn, những người đàn ông và đàn bà độ tuổi chín chắn trong tình yêu. Có những người vì gồng gánh khó khăn gia đình mà không thể nắm tay tình yêu của đời mình, người yêu đành phận báo hiếu sang ngang về nhà chồng vì món nợ của cha như truyện Mình thương nhau đi. Trên thế gian này còn có người vì thương yêu quá nên cứ hoài yêu để nuôi hy vọng người thương dành cho mình một cơ hội lại được bên cạnh người yêu và đứa bé của nàng trong truyện Cuối mùa điên điển. Ở khoảng đời xế bóng heo may, người đàn ông may mắn gặp được người phụ nữ để gá nghĩa cùng nhau mà gọi nhau bằng hai tiếng “cưng ơi”, thay vì ngại trước lời dị nghị thì ông bình thản trước các con cháu trong nhà và đượm tình hơn với bà: “Đâu còn bao nhiêu năm nữa bây nghe tao gọi bả là cưng ơi”. Tình yêu bản chất là không tồn tại tuổi tác, càng yêu thương càng tìm đường ở bên nhau.

Tác giả Trúc Thiên luôn biết nỗ lực làm mới, làm một phép thử đặt cơ hội lại cho những nhân vật từng vuột mất yêu thương hay trót lầm lỡ nếu họ vẫn hoài thương và bền ý với tình yêu. Độc giả sẽ bước vào thế giới nội tâm của nhân vật, sự đa dạng trong không gian của ngôn từ, bối cảnh mở ở Hà Nội, Sài Gòn, Đà Lạt… với những số phận không bao giờ là bi đát, càng đọc càng thấy thú vị. Chỉ cần nghĩ trong cuộc đời, mọi thứ dù nặng hay nhẹ thì cứ nghĩ theo một hướng tích cực mà sống.

Mình gọi nhau là cưng mang những cung bậc yêu thương, có hạnh phúc ngọt ngào, có chia phôi chát đắng, có bình yên lẫn giông bão. Là những ngày gió biết cười, tình lại chung đôi. Là những mùa đằng đẳng chênh chao. Là nắm trong lỡ làng và buông xót xa. Là tuổi trẻ bôn ba kiếm tìm tình yêu đã vuột mất. Là tuổi xế chiều, tóc hoa râm vẫn biết trân trọng tình yêu không ngại trước tiếng đời dị nghị.

Trong truyện Người biết thương người, tình cũ dẫu có đối mặt, dù tình vẫn còn đau nhưng nên gạt sang một bên, ngày xưa người bỏ ta vì ích kỷ của tuổi trẻ, một người choàng lấy khi ta tuyệt vọng. Cơ hội đã khép lại vĩnh viễn: “Cuộc đời này, luôn có những cánh cửa mà chúng ta không nên gõ nó. Hãy để nó đóng im mãi mãi. Vì yêu thương không nằm phía sau cánh cửa đó. Yêu thương nằm trong trái tim của chính chúng ta”.

Dù là gì hay như thế nào, sau tất cả, tình yêu, vẫn luôn tồn tại trên khắp cõi nhân gian này, dù ở bất cứ nơi nào, dù có đi đâu và về đâu, chẳng có khoảng cách vùng miền, địa vị, tuổi tác…

Giản đơn mà nghĩ suy,  tình yêu tựa như loài cỏ dại, vẫn luôn sinh sôi qua bao bận mưa gió nắng nôi.

Có mặt tại buổi ra mắt sách mang chủ đề “Giữ tiếng cưng trên từng năm tháng”, nhiều bạn đọc đã cùng tác giả và MC Phương Huyền giao lưu, trò chuyện xoay quanh tiếng “cưng” giữa thời đại vội vã này. Cuộc sống bộn bề như một vòng xoáy ma lực cuốn hút chúng ta vào đó một cách miệt mài, để sự lan tỏa và chia sẻ yêu thương dần dà mai một đi trong tâm hồn của người trẻ. Vì vậy mà ngày nay, chúng ta dường như ít bày tỏ tình cảm của mình đối với người mình trân quí. Đôi khi chỉ cần một hành động, hoặc giản đơn chỉ cần một nụ cười, hay lời nói ngọt ngào cũng đủ để chúng ta xích gần lại nhau hơn, thấu hiểu và rồi từ đó gắn kết với nhau suốt quãng đời dài.

Người Sài Gòn vốn dĩ đầy bao dung, trượng nghĩa và bình dị mà đối đãi lẫn nhau. Xa lạ hay thân quen, đối với thị thành này, người ta vẫn có thể nở một nụ cười và gọi nhau một tiếng là cưng. Chữ “cưng” biểu thị hết tấm lòng của người Sài Thành.

Buổi giao lưu đã khơi gợi lại nhiều xúc cảm cũng như những niềm vui khi các bạn trẻ bắt đều biết lan tỏa sự yêu thương thông qua lời nói. Như một trend mới cho các bạn trẻ, mọi người bắt đầu tập gọi nhau “ cưng ơi” ngay giữa buổi giao lưu. Tiếng gọi nghe hồ hởi và thắm thiết đến lạ.

Quá buổi trưa của một ngày chủ nhật trời xanh trong, mọi người vẫn lưu luyến chụp hình kỉ niệm và chia sẻ những tình cảm dành cho nhau, dường như chẳng ai muốn rời khỏi buổi giao lưu. Đọng lại trong lòng mọi người vẫn là tiếng í ới “cưng ơi, cưng à”, cùng cái vẫy tay niềm nở. Có thể nói, với một tác giả trẻ, để làm nên một buổi giao lưu ấm áp và thân tình với đầy đủ các bạn bè thân thuộc, các nhà văn nhà thơ, các nhà báo từ nhiều đơn vị đến tác nghiệp, đó đã là một sự yêu thương mà mọi người dành cho Trúc Thiên.

Tập truyện được Nhà xuất bản Văn Hóa-Văn Nghệ TPHCM ấn hành, hiện có bạn rộng rải trong các nhà sách, hoặc trên hệ thống online của các trang mạng.

Đồng Bằng

 

Advertisement

Lịch

Tháng Mười Hai 2019
HBTNSBC
« Th11  
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031