Kết nối với Hotnew tại

Giải Trí

Trương Công Tưởng: Gã trai ngồi gỡ tơ trời

Xuất bản

vào ngày

Trương Công Tưởng thuộc thế hệ nhà thơ 9X, trẻ và hiện đại, hiện đang là Hội viên Hội VHNT tỉnh Bình Định, có nhiều thơ đăng ở Văn nghệ, Văn nghệ Quân đội, Tuổi trẻ, Tiền phong, Sông Hương, Đà Nẵng và nhiều báo, tạp chí khác. Năm 16 tuổi, Trương Công Tưởng đã bắt đầu có thơ được phát trên sóng phát thanh của tỉnh nhà. Và cứ thế, đam mê thơ theo anh suốt dọc đường đời như là cái nghiệp.

Thơ như hơi thở như lẽ sống trong lòng tôi. Nếu không có thơ, có lẽ cuộc sống tôi đầy những bức bí”. Tưởng giãi bày cho cái nghiệp thơ của mình. Thanh thản và bình yên từ trong âm điệu trọ trẹ vùng miền. Tưởng dễ thương, da trắng, nụ cười có duyên, lời lẽ chắc nịch khi nói về thơ của mình.

Sinh ra và lớn lên ở dãi đất miền trung khô cằn, từ Bình Định, chàng trai trẻ ôm theo nhiều hoài bão để vào Đà Nẵng học suốt bốn năm đại học. Ra trường, cầm trên tâm tấm bằng Cử Nhân Quản Trị Văn Phòng, Tưởng lại nối dài bước miên di của mình về vùng nắng ấm phương Nam. Sài Gòn phồn hoa đô hội cũng không níu giữ bước chân chàng trai trẻ. Anh bôn ba về tận Bình Dương, ngao du cuộc đời này. Cất tấm bằng, Tưởng thử thách mình với môi trường công nhân. Tưởng nhớ lại: “Khi đó, tiền không là tất cả, mà cái cảm xúc được phiêu du tự tại, được đắm mình vào những khoảng không gian mới mẻ, những gương mặt lạ xa, những câu chuyện đời thường bình dị, được kết giao với biết bao bạn bè, đó chính là chất liệu để rất nhiều bài thơ ra đời

Tưởng như gã Lệnh Hồ Xung của thơ ca, mặc kệ tất thẩy những náo động ồn ào ngoài kia. Tưởng thu về những trải nghiệm, những hình ảnh để nuôi dưỡng đam mê cho chính mình. Tưởng ngao du với thơ bằng sự hồn nhiên chẳng câu nệ khuôn phép hay mọi mối quan hệ xã giao lấy lòng thiên hạ. Cười với người mình thích. Thẳng lời với kẻ mình chẳng ưa. Tiếp nhận cái mới, nhưng vẫn nâng niu những giá trị xưa cũ:
“…váy ngắn
thị thành
và những giấc mơ
sớm mai này tiếng chim vẫn hót vang
grab đưa em về đâu trong thời đại 4.0 rực rỡ
facebook, zalo và những người lạ đêm đêm vẫn đến
trong căn phòng mười sáu mét vuông
em đâu biết trong căn phòng cạnh bên
có người vẫn giữ một thói quen
làm thơ
và khóc…” – Trích Ở Trọ

Rất nhiều lần, bạn đọc bắt gặp thơ của Tưởng hiện đại, trẻ trung và mang đầy nỗi ưu tư của chính người trẻ trong xã hội hiện thực đầy rẫy nhưng lo toan, những cạnh tranh, cả những nỗi niềm. Như trong bài Chân Dung, Tưởng viết:
Tôi là người con của trung du
Lúc nhỏ bà bảo con phải chạy qua hết cánh đồng mới thấy cầu vồng phía trước
Tôi tin lời bà nhưng chạy nửa quãng đã hụt hơi…

Tôi lớn lên làm kẻ sĩ nửa mùa
Khóc cười điên dại
Cuộc đời dù người thương kẻ ghét
Cũng chưa bao giờ sống trái lòng mình
Mẹ tôi dặn: lòng con phải thẳng ngay, dù con có đi đâu cũng đừng bao giờ quên đất
Nên đôi lần mỏi mệt chỉ muốn về úp mặt vào cánh đồng mà khóc
Bảo bà là kẻ nói dối
Sau cơn mưa mới có cầu vồng
Nhận xét về thơ Tưởng, Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh nói: “Thơ Trương Công Tưởng có sức lay động bởi sự chân thành của cảm xúc. Nỗi buồn và sự cô đơn để lại trong thơ của Tưởng sự day dứt, xót xa. Đáng ghi nhận trong thơ của tác giả trẻ này là những tìm tòi thể nghiệm mới, không cầu kỳ làm dáng hay đại ngôn, mà cứ mộc mạc chân quê với bao điều nhỏ nhặt giữa đời thường”.

Xuất hiện đều đặn trên các tờ báo lớn, Tưởng để lại trong lòng bạn đọc và giới mộ điệu thơ một ấn tượng mạnh mẽ. Thơ Tưởng có lúc nhẹ nhàng dạt dào tình cảm, có lúc như sóng biển cuộn trào. Những khát khao tình yêu, những nỗi niềm tuổi trẻ, những đau đáu về tình cảm gia đình. Đặc biệt, hình ảnh phụ nữ trong thơ Tưởng luôn in đậm một sự xa xót. Như trong bài thơ Gội Đầu:
mẹ gội đầu
hương bưởi ngạt ngào ngoài ngõ
gió ướp vào mắt mẹ
những cay nồng xa xăm
bà gội đầu
những sợi tóc trắng buồn rụng trên tay
như một vết thương đạn bom ngày ông không về nữa
trắng vùng trời ký ức
chị gội đầu
thanh xuân trôi qua cơn say
vò rối lọn tóc mùa thu sau những ngày một mình vượt cạn
à ơi rau răm ở lại
à ơi…ơi à…
những người đàn bà ở làng gội đầu
những mùa gió những mùa hương những mùa nắng mưa giông bão
tóc dài tóc ngắn tóc thẳng tóc cong tóc nhuộm vàng nâu đỏ
mỗi mái tóc là một phận người
trang hoàng lên cuộc đời : đau thương, mạnh mẽ, yếu mềm, gai góc…
giấu đi những nỗi đau
chị gội đầu mùa cam chín mọng vườn sau
mùa mướp lủng lẳng ngoài giàn bà hái mang ra chợ bán
mùa khổ qua đắng như lòng mẹ
thương cơn gió nghịch mùa
con múc nước cho bà gội đầu
thương những giấc mơ thiếu nữ

Bài thơ chẳng dùng những đại ngôn, hay trưng trổ kĩ thuật viết lách, chẳng đè nén ngôn ngữ. Ấy vậy mà bài thơ gây ấn tượng mạnh trên thi đàn một dạo. Nhiều tên tuổi gạo cội đã dành cho Tưởng những đánh giá thật tốt.
“...chàng trẻ trai ấy dường như có một quả tim và bộ óc chất chứa trăm nghìn ưu tư sầu muộn. Thơ Trương Công Tưởng có khi mềm như cỏ, đôi lúc lại thét gào như mùa biển động – cồn cào , bào xé ruột gan. Đọc thơ của Tưởng, người ta cứ nghĩ rằng Tưởng viết cho mình, cho một khoảng sâu lắng nào đó trong tâm hồn mình. Ngay cả khi Tưởng phá cách với lối viết trần trụi và bạo liệt. Vẫn thấy Tưởng thật duyên với những con chữ …” – Nhà Thơ Phạm Thị Ngọc Thanh nhận xét.

Năm 2018, Trương Công Tưởng cho ra mắt tập thơ đầu tay “Ngồi Gỡ Tơ Trời”, tập thơ nhanh chóng được bạn đọc và bạn thơ ủng hộ nhiệt tình. Chàng trai trẻ 9X vẫn chỉ xem đó như là tình cảm là động lực để mình đi tiếp con đường với Thơ. Con đường mà như Tưởng nói: “ Rất dài và rất xa. Không được bằng lòng với những gì mình đã viết ra. Mà phải luôn tư duy sáng tạo, để con đường với thơ, phải thật sâu”.

Đ.B

Advertisement

Lịch

Tháng Một 2020
HBTNSBC
« Th12  
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031